Nếu như Nga sử dụng đến các công cụ tài chính để ổn định nền kinh tế trong nước, trong khi Mỹ sử dụng các tập đoàn bảo hiểm, thì OPEC lại đang áp dụng một chiến lược không giống ai, đó là “sống chết mặc bay”.
Hầu hết giới phân tích đã đặt ra câu hỏi liệu Ả Rập Saudi, nước thành viên quan trọng nhất của OPEC, sẽ làm gì để duy trì cuộc chiến giá dầu với Nga và Mỹ khi mà khá nhiều các nước thành viên của OPEC không đủ tiềm lực để theo đuổi một sự giảm giá dầu dài ngày.
Chiến sự ở Lybia và cuộc khủng hoảng kinh tế của Venezuela gần như không cho phép hai nước này có thể giữ nguyên sản lượng dài ngày nếu giá dầu vẫn thấp như thế này. Và một khi các nước này không thể tiếp tục duy trì sản lượng, cũng đồng nghĩa với việc chính sách ghìm giá dầu thấp của OPEC sẽ bị phá sản.
Nhưng có vẻ như Ả Rập Saudi đã tìm ra được cách giải quyết, dù bị cho là không giống ai, của mình. Thay vì bơm một lượng tiền lớn hỗ trợ các nước thành viên đang gặp khó khăn về tài chính một cách dàn trải, Ả Rập Saudi đang tập trung sự hỗ trợ tài chính của mình cho các thành viên chủ chốt nhất vốn đang là những nước cung cấp phần lớn lượng dầu xuất khẩu của OPEC, điển hình là Iraq, và mặc kệ những nước khác vốn chỉ có lượng dầu xuất khẩu trung bình nhưng lại đang cần quá nhiều tiền để giải quyết những khó khăn trong nước, như Venezuela.
Nếu Ả Rập Saudi được ví với Vua trong OPEC, thì Iraq thường được xem là Hậu, chủ yếu do nước này chỉ xếp sau Saudi về mặt sản lượng khai thác và xuất khẩu dầu. Trong chiến lược cạnh tranh với Nga và Mỹ của mình, Saudi đang tập trung vào Iraq như một con bài chiến lược quan trọng nhất.
Theo đó, Saudi sẽ hỗ trợ Iraq về tài chính để giảm thiểu những khó khăn do giá dầu giảm đồng thời giúp nước này tăng sản lượng khai thác và xuất khẩu dầu bù lại mức thiếu hụt mà những nước gặp vấn đề về xung đột quân sự như Lybia hay khủng hoảng kinh tế như Venezuela gây nên.
Và có vẻ như chiến lược này của Ả Rập Saudi đang tỏ ra khá hiệu quả. Iraq đang tiến dần đến việc phá vỡ kỷ lục xuất khẩu dầu của chính mình từ những năm 80 với mức 2,94 triệu thùng/ngày. Các chuyên gia cũng cho rằng, Saudi đóng một vai trò lớn trong việc Iraq đạt được thỏa thuận với khu vực bán tự trị của người Kurd để xuất khẩu dầu qua đường Thổ Nhĩ Kỳ, vốn được coi là một vấn đề nan giải suốt nhiều năm qua.
Iraq tăng sản lượng khai thác và xuất khẩu dầu không chỉ để bù đắp khoản thiếu hụt của Lybia mà còn là câu trả lời trực tiếp cho việc cả Nga và Mỹ đều đã tăng sản lượng khai thác trong thời gian qua. Theo đó, Nga đã tăng sản lượng của mình lên mức xấp xỉ 10.667.000 thùng/ngày vốn là một kỷ lục từ thời Liên Xô, trong khi đó Mỹ đã đạt đến mức 9.130.000 thùng/ngày trong tuần trước, tăng 49.000 thùng/ngày kể từ khi OPEC phát động cuộc chiến trong cuộc họp ở Vienna ngày 27.11.2014.
Theo các chuyên gia, việc áp dụng chiến lược này có thể giúp OPEC tiếp tục cuộc đua giá dầu với Mỹ và Nga, nhưng sẽ đem lại hậu quả lâu dài là sự rạn nứt giữa các nước thành viên trong OPEC sẽ ngày càng lớn. Trong một động thái mới nhất, Algeria đã lên tiếng kêu gọi OPEC xem xét lại chính sách không giảm sản lượng của mình, còn Venezuela tiếp tục trở thành con nợ lớn nhất của Trung Quốc sau khi vay thêm 4 tỷ USD để giải quyết khủng hoảng kinh tế trong nước.
Bản thân Ả Rập Saudi cũng đã lên tiếng từ chối đề nghị thành lập khối thịnh vượng chung trong nội bộ OPEC, vốn là đề xuất để các nước thành viên có thể nhận được sự hỗ trợ nhiều hơn từ phía Saudi.
Theo ước tính của EIA, việc dầu giảm giá có thể khiến 12 thành viên của OPEC chịu mức thiệt hại lên tới 257 tỷ USD doanh thu trong năm nay, trong đó khả năng vỡ nợ của Venezuela trong năm năm tới lên đến 93% - một mức quá cao và gần như sẽ xảy ra.
Chỗ dựa chủ yếu của OPEC trong cuộc chiến giá dầu với Nga và Mỹ lần này cũng sẽ nằm ở khoản dự trữ ngoại tệ của bốn nước OPEC vùng Trung Đông, có giá trị khoảng 826 tỷ USD. Có vẻ như chiến lược của Saudi sẽ chỉ tập trung vào khối bốn nước Trung Đông này hơn là cả 12 thành viên của OPEC.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét