Lớp học miễn phí của cô giáo cao chưa tới 1m
8 năm nay, căn nhà của cô Đạm (tên thật Kiều Thị Ánh Thuyết, ở thôn Ngọc Bật, xã Cao Phong, Sông Lô, Vĩnh Phúc) đã trở thành lớp học của 17 học sinh. Các em tới vào dịp cuối tuần để cô kèm cặp, giảng giải thêm. Vào kỳ nghỉ hè, ngày nào các em cũng đến học.
Cô Đạm không may mắn khi thân thể khiếm khuyết, đến bây giờ, khi đã ngoài 30 tuổi, cô chỉ cao chưa đến 1m, chân tay ngắn hơn so với mọi người rất nhiều. Do thể hình thấp bé, mọi sinh hoạt của cô Đạm đều khó khăn.
Nhiều năm liền ở nhà, chứng kiến cảnh những đứa trẻ nghèo không được học hành đầy đủ, năm 2005, cô Đạm mở lớp học tại nhà. Lớp học ban đầu chỉ có 7 người, dần dần tiếng lành đồn xa, các phụ huynh thi nhau đưa con đến lớp học.
Lớp học của cô Đạm. Ảnh: Viết Tuân
Mở lớp học nhưng cô Đạm không lấy của các em đồng học phí nào. Ngày lễ Tết, các phụ huynh thường dẫn con tới cảm ơn cô giáo. Nhiều cha mẹ ở các thôn khác cũng chở con đến xin học lớp cô Đạm. Căn nhà của cô đã trở thành lớp học cho nhiều thế hệ học sinh trong và ngoài thôn Ngọc Bật. Đến nay, lứa học sinh đầu tiên đã vào cấp ba. Nhiều em trở thành học sinh giỏi cấp huyện, cấp tỉnh.
Năm 2012, cô Đạm vinh dự được tham dự chương trình "Những tấm gương bình dị mà cao quý" ở Hà Nội.
Thầy giáo viết chữ bằng miệng Phùng Văn Trường
Mắc chứng teo cơ, với đôi chân bị khoèo, không di chuyển được bình thường, đôi tay cũng bị ảnh hưởng đã khiến thầy Phùng Văn Trường (Chương Mỹ, Hà Nội) phải dang dở việc học khi mới chỉ học hết lớp 8. Tuy nhiên, niềm đam mê học vẫn luôn thôi thúc thầy tự tìm đến với con chữ. Đôi chân khoèo, đôi tay yếu, thầy Trường đã quyết tâm học cách viết chữ bằng miệng dù gặp muôn vàn khó khăn. Thời gian đầu tập viết, nét chữ của thầy còn nguệch ngoạc, miệng mỏi rã rời nhưng thầy quyết không nản chí, tập viết trong nhiều tháng.
Thầy Trường và lớp học đặc biệt
Nỗ lực của thầy cuối cùng cũng đem lại kết quả bởi những nét chữ từ miệng thầy viết đã trở nên sáng sủa, nắn nót. Khi ấy, thầy quyết định dạy viết chữ cho những đứa trẻ gần nhà. Trong căn nhà cấp 4 tuềnh toàng, thầy đã miệt mài ngồi xe lăn uốn nắn từng nét chữ cho học trò và không nhận bất cứ khoản phí gì từ phụ huynh. Không chỉ luyện chữ, thầy còn giảng dạy những kiến thức về toán học, địa lý, xã hội, kỹ năng sống… cho các em.
Lớp học của thầy giáo khuyết tật
Nhiều năm nay, lớp học của thầy Phạm Văn Trường (thôn Bót, Minh Sơn, Ngọc Lặc, Thanh Hóa) là địa chỉ quen thuộc của hàng chục học sinh trong, ngoài xã. Dù thân thể không lành lặn, nhưng thầy Trường vẫn luôn nỗ lực vươn lên trong học tập. Những năm tháng vượt khó đến trường, thầy Trường luôn suy nghĩ phải quyết tâm thi đỗ đại học sư phạm để sau này truyền dạy cho những học trò có hoàn cảnh khó khăn. Tốt nghiệp THPT, thầy Trường tiếp tục thi đỗ vào Khoa Toán Tin, Đại học Hồng Đức với số điểm khá cao.
Hạnh phúc của gia đình thầy giáo Phạm Văn Trường
Năm 2009, sau khi khỏi bệnh, do đôi chân không thể tự đi lại được nên thầy Trường không thể xin dạy ở trường. Thầy nhờ bố mẹ và bà con hàng xóm giúp đỡ dựng cho phòng học tạm cạnh nhà dạy học cho hàng chục em nhỏ trong, ngoài xã có hoàn cảnh khó khăn. Lớp học của người thầy khuyết tật đã ươm mầm tri thức cho rất nhiều học trò. Trong đó có nhiều em học sinh đã đỗ Đại học.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét