Ông Nguyễn Văn Lâm là người có nhiều năm làm việc nhất trong số các nhân viên y công ở Viện Giải phẫu ĐH Y Hà Nội.
Công việc hằng ngày của ông là đi nhận tử thi về ngâm hóa chất bảo quản, vớt thi thể từ bể ngâm, để ráo nước cho sinh viên thực hành... Sau giờ thực hành, những tử thi đã được phẫu tích từng phần lại được ông cẩn thận ngâm xuống bể hóa chất.
Ông Lâm "âm phủ"
Đã từng có một thời gian dài, bộ môn giải phẫu ĐH Y Hà Nội không thể tìm ra nhân viên nào dám nhận công việc mà mới chỉ nghĩ đến thôi, nhiều người đã sởn da gà này. Thế rồi cách đây 20 năm, chàng trai Nguyễn Văn Lâm ở Hà Nội xuất hiện, tự chọn công việc chăm sóc tử thi hằng ngày.
Sinh ra trong một gia đình nghèo, ông Lâm sớm phải bươn chải nhưng vẫn luôn nuôi ước mơ theo học ngành y để chữa bệnh cứu người. Không có điều kiện theo đuổi việc học hành, giấc mơ thời trai trẻ của ông đành dang dở. Rồi ông được một người quen giới thiệu vào làm tại Viện Giải phẫu.
"Người này bảo cứ làm một thời gian cho có biên chế Nhà nước rồi xin chuyển sang cơ quan khác. Thật ra, lúc đấy gia đình khó khăn quá nên tôi đành tặc lưỡi nhận việc"- ông Lâm kể. Sau 1 tuần làm quen với công việc, ông Lâm được giao đi nhận tử thi.
"Tôi nhớ mãi hôm đó, một ngày mùa đông giá rét. Nhận tử thi xong, về nhà thay đồ, tôi không dám mặc lại bộ quần áo hôm ấy nữa. Cảm giác nhờn nhợn khiến tôi phải đi tắm liên tục. Thế mà cứ nhắm mắt lại là lại thấy tử thi chập chờn" - ông nhớ lại.
Hơn 20 năm qua, ông Lâm ngày ngày quanh quẩn với tử thi: nhận về, tắm rửa, khâm liệm, ngâm trong bể phoóc-môn, vớt lên, ngâm lại... Ông được bạn bè đặt cho biệt danh Lâm "âm phủ".
Biết ông làm nghề chăm sóc tử thi, bạn bè dần xa lánh ông, ngay cả hàng xóm ra ngõ nhìn thấy ông cũng rẽ sang lối khác. Hàng chục năm qua, ông cứ lầm lũi thu mình trong "cõi âm" ở Viện Giải phẫu.
"Tưởng chỉ gắn bó một thời gian ngắn rồi chuyển nghề nhưng tôi cứ quen dần và chẳng bỏ công việc này được nữa. Tôi nhận ra không có gì đáng sợ bằng sự cô đơn và người chết đôi khi không đáng sợ bằng người sống", ông bộc bạch.
Chỉ có những tử thi làm bạn, ông trở nên lãnh đạm. Lâm "âm phủ" chưa dám yêu ai mà chắc cũng chẳng ai dám yêu người 'sống chung với người chết' này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét